|
|
|
|
 | Những hành trình leo núi cheo leo, vất vả nhưng không bao giờ ngớt những tiếng cười; những bước chân có lúc tưởng như đã mệt nhoài, những tiếng thở dốc cùng những giọt mồ hôi song ai nấy vẫn đầy háo hức, hăm hở tiến lên phía trước và hơn hết là sự cảm nhận sâu sắc một tinh thần đồng đội chan hòa, thân ái và luôn đầy ắp tiếng cười... |
|  | Dù đục, dù trong con sông vẫn chảy Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh Dù kẻ phàm tục hay kẻ tu hành Đều phải sống từ những điều rất nhỏ ... |
|  | Em cứ ngồi ngắm hoa Em cứ ca cứ hát Anh sẽ lo rửa bát... |
|
|
|
|
|